Sign up
Bầy cừu ngủ ngon
phamminhchau | 17 Dec, 2011, 22:59 | Thơ | (25 Reads)

BẦY CỪU NGU NGƠ

 

Rớt xuống mỏng manh

sự ăn năn dối lòng và lừa bịp

mặc chiếc áo rộng thênh đủ che điều diễn ra trong bong tối

loài cừu bỏ đi…

chẳng thèm quay nhìn ngọn đuốc thời gian lụi tàn

nơi không mang màu tranh chấp

thả những ngu ngơ

rớt dọc đường

đánh lừa nhận biết

để Kẻ tin rằng bầy cừu ngu ngơ

gió đông

mặc áo thùng thình

không khí chen vào chọc quấy lo âu giấu kín

buông màn

bầy cừu ngu ngơ ngủ ngon!

Vũng Tàu 12/12/2011

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=343032

Thơ
phamminhchau | 13 Sep, 2011, 09:12 | Thơ | (19 Reads)

 

 

 

GIÓ VÀ KHÔNG KHÍ NHẮM MẮT

 Phía sau mình

sự ăn năn giải bày dù không thể thứ lỗi

nhát cuốc bổ vào đất vỡ ra những hạt lẩn trốn

bật dậy thay áo mới

phía trước màn đêm là ngày đã đi

 Gió và không khí nhắm mắt

côn trùng vội vã tìm nơi trú ngụ

lời thở than dễ gì được cứu rỗi

linh hồn kẻ xông pha trận mạc

vẫn còn đâu đó trấn giữ biên cương

phía sau mình là cái gì đó lẫn khuất

bị che lấp bởi hiện sinh

tội đồ trốn dưới bóng thánh nhân

xa hoa và huyễn hoặc

lời nói dối xưa nay là lời đầu môi

sự tồn tại vận hành sẽ không cho chỗ

biết là thế gió vẫn cứ là gió

cái qua rồi nên cất ở sau lưng.

         Vũng Tàu tháng 9/2011

 

 

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=322950

Xóm Tôi
phamminhchau | 22 Aug, 2011, 19:41 | văn | (18 Reads)

 

XÓM TÔI

Khi bản thảo được viết xong, tôi đưa cho ông bạn cùng xóm tham khảo.

Tại sao ông lại lấy tiêu đề là Xóm tôi, nghe nông thôn quê mùa lắm, vì khu phố mình đang ở thị trấn kia mà.

Ấy thế vì tôi thích từ “ xóm ” bởi nó là một cái gì gần gũi, thân thương. Những người trong xóm như là thành viên của một đại gia đình.

Làng tôi, một tỉnh duyên hải miền Trung có biển và cũng có cánh đồng hai mùa thơm hương lúa, có con sông bao đời chảy mãi mà ngày xưa tôi và lũ bạn thường rủ nhau ngụp lặn trong dòng nước nủa đục, nửa trong, nhà tôi ở xóm Hòa Thượng. Cái lạ, từ nhỏ cho đến tận bây giờ tôi chưa hề nghe ai trong làng giải thích vì sao có tên là xóm Hòa Thượng. Và cả tôi cũng vậy, cũng vô tâm chẳng tìm hiểu cái tên gọi nghe lạ tai mà từ nhỏ tôi chẳng thấy có ông Hòa Thượng nào trong xóm.

Xóm tôi, chỉ mấy mươi hộ gia đình, mọi người đều biết nhau từ già đến trẻ, sống chan hòa thân thiện, tối lủa tắt đèn không thiếu nhau. Thuở xưa, các vùng quê yên ả, những ngôi nhà tranh vách đất tọa lạc trong mỗi khuôn vườn nho nhỏ, con đường đất ngoằn ngèo quanh xóm, cũng ngã ba, ngã tư nhưng chỉ rộng đôi mét đủ lối đi cho một chiếc xe bò. Thế mà mọi người đã sinh sống từ đời này qua đời khác, ôm ấp trong lòng bao kỷ niệm không thể nào quên khi đã đi xa.

Hình ảnh và âm thanh in sâu trong ký ức tôi đó là tiếng kẻo kẹt của chiếc võng trong những trưa hè Mẹ nằm đung đưa ru con ngủ, những câu ca dao chân chất giàu tính nhân văn mang bóng dáng quê hương đã đi theo tôi trên mọi nẻo đường mưu sinh.

Buổi sớm khi mặt trời sắp thức, cũng là lúc những chiếc đèn hột vịt, bếp lửa của mọi nhà được thắp lên cho không gian xóm thêm phần ấm cúng. Ngoài sân, trong khi hơi sương còn nặng hạt, chú gà trống đã gáy vội báo một ngày mới sắp bắt đầu, trâu, bò cùng thức giấc để chuẩn bị cho công việc đống áng mọi ngày. Bữa cơm sáng được dọn lên, cả nhà quây quần bên đĩa cá lóc kho um, mấy trái cà và tô canh rau muống. Chú chó mực nằm gác mõm nhìn tôi tiu ngỉu.

Giản dị và thân thương làm sao quá khứ mà ông bà, cha mẹ, tuổi thơ ta đã trải qua.

Hôm nay cuộc đời đã khác, đất nước ngày một văn minh, phát triển. Mọi người dường như đủ ăn, đủ mặc nếu như muốn nói là ăn ngon mặc đẹp

....

 Trong những bộn bề khó khăn của cuộc sống, nhiều người đã bỏ Xóm ra đi tìm kiếm những vùng đất dễ làm ăn để sinh cơ lập nghiệp. Trong số người ấy : Có tôi. Có tâm trạng nào giống tôi không?! Ngày bỏ Xóm ra đi tôi như có bão trong lòng, tôi để lại Xóm những giọt nước mắt tận đáy lòng, gửi những giọt nước mắt ấy cho dòng sông nhờ mang ra biển cả và thưa giùm tôi với đại dương là hình ảnh của Xóm trong tôi quá lớn.

Cảm xúc có được hôm nay đó là một quãng đời xa xứ, hình ảnh những con người đang sống quanh tôi gợi nhớ những kỷ niệm xưa.

Nhà tôi hiện ở khu phố trung tâm thị trấn của cao nguyên, khí hậu vùng đất đỏ ba dan đã níu giũ bước chân của những người đi lập nghiệp nhờ sự ôn hòa của nó.

Xóm tôi bây giờ hiện đại hơn, có đường thảm nhựa, có điện lưới quốc gia, nhà nào cũng xây cất khang trang, tiện nghi nghe nhìn thì không thiếu, con cái được chăm lo học hành tươm tất. Một khu phố hẳn hoi, thế tại sao lại gọi là Xóm, bởi cũng mấy mươi hộ gia đình, cũng những con người thân thuộc, chan hòa, gắn bó, tối lửa tắt đèn có nhau. Gọi là Xóm bởi nó giữ được tố chất tinh thần của những giá trị truyền thống Việt Nam.

Xa quê ngần ấy năm, cuộc đời vật đổi sao dời, thế mà những người trong Xóm tôi không hề thay đổi, có lẽ họ đã ra đi, cũng đến đây từ những làng quê, từ những xóm, từ những dòng sông, những cánh đồng và họ đã mang theo những câu hò, điệu lý, những câu ca dao dân dã nghe đến nao lòng.

Từ mấy mươi năm ở với Xóm, tôi chưa bao giờ chứng kiến sự xích mích giũa các gia đình, các chị phụ nữ của Xóm thật là tuyệt vời, họ quan tâm đến nhau, họ giao tiếp tế nhị, lịch lãm, họ thường tổ chức những buổi họp mặt vui vẻ nhân ngày tám tháng ba, ngày phụ nữ Việt Nam, ngày lễ, tết…Các chị cũng thường tham gia các hoạt động văn hóa văn nghệ, tham dự các hội thi. Nếu được giải là tổ chức mừng khao cho cả Xóm, thế là Xóm được bữa vui ra trò. Những yếu tố ấy đã làm cho sự thân thiện càng gắn kết nhau hơn.

Có người bảo tôi, ông phải làm đề nghị công nhận xóm văn hóa được đấy. Riêng tôi, dù không làm đề nghị, dù chưa được công nhận, nhưng tôi tin rắng Xóm tôi đủ nghĩa văn hóa, vì không ai hiểu về Xóm tôi bằng tôi, và tôi mong rằng tất cả cộng đồng dân cư trên toan cõi Việt Nam dù có ở chốn phôn hoa đô hội chăng nữa, thì cũng nên giữ lại một chút hình ảnh của xóm mang đầy giá trị nhân văn.

Ngày tôi về nhập cư cùng xóm, chỉ vài hộ gia đình, nhà cửa thưa thớt, hoang sơ, mỗi đêm về vắng ngắt, buồn tênh. Những hộ gia đình Xóm tôi thời ấy toàn những người trẻ tuổi đi lập nghiệp, nhà không điện, đường không nhựa, mỗi mùa mưa về bùn lầy trơn trợt.

Hơn ba mươi năm, Xóm tôi giờ đông đúc hẳn, người lớn, trẻ nhỏ tíu tít. Đời sống vật chất, tinh thần tăng lên cùng sự phát triển chung của đất nước. Biết bao kỷ niệm về xóm, về tình cảm láng giềng, chúng tôi giờ đã là trung niên, con cái giờ đã gần tuổi chúng tôi ngày đầu có xóm.

Chúng tôi những người ra đi từ các miền quê tề tựu về đây lập Xóm. Những gì tốt đẹp nhất của xóm, chúng tôi trân trọng gìn giữ và phát huy để có một xóm mang đầy đủ ý nghĩa với tên gọi của nó.

Những chuyện ngày xưa tưởng chừng cũ lắm, nhưng thưa không những gì cũ kỹ nhất còn tồn tại đến bây giờ đó mới chính là giá trị đích thực của văn hóa vậy.

Khi bài viết này này chưa kịp gửi cho tòa soạn để cả xóm có dịp chuyền tay nhau tờ báo mà vui với tinh thần của nó. Bỗng, tai nạn ập đến đột ngột, người bạn thân thiết nhất của tôi, người đã cùng tôi ngày đầu lập xóm, lo cho xóm đủ mọi thứ trên đời đã vĩnh viễn không còn nữa.

Đám tang, như là chung cho mọi gia đình trong xóm. Thật đau lòng, những giọt nước mắt lặng lẽ, chẳng ai nói với ai lời nào, nhưng trong thầm kín là nỗi buồn thẳm sâu… nhìn mấy đứa trẻ đang độ tuổi trưởng thành trong bộ tang màu trắng, khuôn mặt như không còn cảm giác đứng lạy tạ khách viếng, nước mắt tôi trào ra.

Trong buổi chiều đưa linh cữu người ấy về nơi an nghỉ cuối cùng. Bầu trời ảm đạm, những tia nắng cuối ngày chầm chậm rồi rơi hẳn về bên kia phía núi, đốt đống củi bên mộ người đã khuất, tôi ngồi lại thật lâu, cũng chẳng biết để làm gì nữa, trong ánh sáng chập choạng một con quạ đen bay ngang qua cất tiếng kêu ghê sợ làm tôi bừng tỉnh.

Nhớ giây phút cuối cùng trong phòng chăm sóc đặc biệt, sự sống chỉ còn là mong manh, người ấy hoảng loạn níu kéo. Cứ chích thuốc cho tôi đi, đau mấy tôi cũng chịu được, hãy cho tôi sống _ các… con tôi! Một cái rùng mình, đầu nghiêng về một phía, thế là đời một con người được giải thoát khỏi bể trầm luân, mang đi bao điều trăn trở và những phần việc còn dang dở mà hơn một phần hai kiếp người chưa làm trọn.

Viết tiếp đoạn văn này, không biết có ai còn chia xẻ với tôi không, người thường chia xẻ với tôi đã không còn nữa, bạn đã xa. Hy vọng những ý nghĩ của tôi có thể tỏa vào không gian, và biết đâu đấy trong khoảng lặng vô hình linh hồn người được sưởi ấm.

                                                                                          

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=318756

Một thoáng Bà Rịa - Vũng Tau
phamminhchau | 30 Jul, 2011, 17:52 | văn | (46 Reads)

 alt src=http://phumyquocte.com/system/ImageText/988ydxs5IMG_0062.jpg

MỘT THOÁNG BÀ RỊA – VŨNG TÀU

             Một không gian thoáng đãng được bao quanh bởi mặt biển trong xanh, những con sóng trắng nhấp nhô lăn dài trên bãi cát vàng mịn. Có cái nắng, có cái gió và có cả sảng khoái khi được trầm mình trong sóng nước dập dình cho người được một cảm giác thư giãn.

          Khí hậu ở đây có thể là tốt nhất, một không gian đầy gió, đầy sự ấm áp. Quanh năm ôn hòa không nóng và cũng chẳng lạnh lắm, buổi trưa cơ thể ta có thể xuất ra một ít mồ hôi như một sự điều tiết rất tự nhiên, còn buổi chiều và về đêm thì thật mát mẻ. Cuối ngày thử dong xe dạo quanh một vòng bờ biển sẽ thấy hết sự thi vị, những ngọn gió từ biển thổi vào phủ trên thân thể cho một cảm giác khoan khoái. Con đường quanh phố vòng vèo, bên biển, bên núi, những quán cà phê với thật nhiều đèn trang trí, những khách sạn cao cấp tráng lệ trầm ngâm ngửa mặt ra biển như hứng lấy thật nhiều gió trong lành và mát dịu.

          Đêm về bãi trước như lung linh huyền ảo, lần đầu đến đây du khách như bị mê hoặc bởi vẻ đẹp tự nhiên mà trời đất đã ban. Con đường dẫn lên ngọn hải đăng lãng mạn, ngoạn mục, một màu xanh của cỏ, cây tạo cho ta một cảm giác mềm mại và thanh bình. Nhìn thành phố Vũng Tàu từ ngọn Hải đăng vào buổi tối như một viên ngọc lung linh với nhiều màu sắc rực rỡ tạo cho thành phố trẻ tuổi này một dáng dấp nguy nga tráng lệ, những ngọn đèn màu  vàng thắp sáng những con đường như chảy mãi, được bao bọc bởi bốn bề mặt biển màu thiên thanh và những rặng thùy dương rì rào gió hát.

          Những cái tên như cầu Cỏ May, bãi Trước, bãi Sau, bãi Dâu, bãi Dứa, bến Đá, bến Đình, Núi Lớn, Núi Nhỏ không thể lẫn trộn vào đâu được. Và còn thật nhiều nữa danh thắng như Bạch Dinh, khu du lịch Hồ Mây, Niết Bàn Tịnh Xá, Thích Ca Phật Đài, Nghinh Phong, Chúa giang tay, Đình Thần Thắng Tam, Nhà Lớn xã đảo Long Sơn, suối nước nóng Bình Châu, Long Hải, khu căn cứ cách mạng Minh Đạm, địa đạo Long Phước, đền thờ Võ Thị Sáu tại huyện Đất Đỏ, đài Liệt sỹ, đài tưởng niệm tàu không số bến Lộc An, Côn Đảo… dự án những khu du lịch đã, đang được triển khai xây dựng dọc theo con đường Festival biển như hồ Cốc, hồ Tràm, hồ Tràm Strip …đã làm nên một Bà Rịa - Vũng Tàu là một điểm du lịch, nghỉ dưỡng, tham quan hấp dẫn đối với nhiều du khách trong cũng như ngoài nước.

          Hiện tại trung tâm hành chính Tỉnh đang xây dựng khang trang được gấp rút hoàn thiện cơ sở hạ tầng chuyển các cơ quan, ban ngành của tỉnh về thị xã Bà Rịa, còn thành phố Vũng Tàu sẽ là điểm dành riêng khai thác đầu tư cho các hoạt động dịch vụ du lịch, nghỉ dưỡng.

           Một vùng đất đầy tiềm năng không phải chỉ dựa vào ngành khai thác dầu khí mà bản thân tự nó đã vươn lên làm giàu bằng chính những sản lượng lớn hải sản mang lại từ diện tích mặt nước rộng lớn của biển khơi cùng những sản phẩm mà vùng đất đỏ trù phú màu mở phù sa đã cho hoa kết mật có giá trị xuất khẩu cao như: Cà phê, cao cao, điều, hồ tiêu, cao su…Song bên cạnh không thể không kể đến nguồn thu từ chế biến hải sản, từ hoạt động các khu công nghiệp, khí điện đạm, các cụm cảng biển như Cái Mép, Phú Mỹ, Cát Lở, dầu khí và khai thác các dịch vụ du lịch.

          Khi được tách ra từ tỉnh Đồng Nai, Bà Rịa Vũng Tàu đã không ngừng đầu tư cho phát triển, bộ mặt nông thôn và thành thị được chỉnh trang, một đô thị có những con đường rộng thênh sạch bóng, những hàng đèn cao áp chạy dài như vô tận, cả những cung đường liên xã, liên thôn.

          Đến với Bà Rịa – Vũng Tàu là cảm nhận được ngay bầu không khí trong veo thông thoáng, được trầm mình trong vị mặn của nước biển xanh, được nghe gió hát bản tình ca rì rào muôn thủa của sóng và thùy dương, được cùng bè bạn ngồi nhâm nhi vài ly đế Hòa Long bên nồi lẩu hải sản còn nguyên màu tươi mới và đĩa cơm chiên cá mặn còn nồng vị biển thì còn gì bằng. Nếu sang trọng lịch lãm hơn ta có thể ghé qua nhà hàng Gành Hào hay Lan Rừng, một không gian biển thơ mộng và thanh lịch với tiếng gió, tiếng sóng va đập vào vách đá làm tung lên những hạt thủy tinh trắng xóa như làn sương mỏng hòa trộn với ánh đèn vàng trong một không giam đêm huyễn hoặc, ở đây với đầy đủ các món ăn hải sản tươi sống được chế biến thật ngon miệng bởi những đầu bếp có tay nghề tốt, vừa thưởng thức các món ăn, vừa thả tầm mắt ra phía biển ngắm nhìn những con tàu với nhiều đèn điện sáng rực tấp nập ra vào cảng Sài Gòn như một thành phố di động. Bình dân hơn là đến khu vựa hải sản Bến Đá với đầy đủ các loại tôm cá, cua ghẹ, mực, ốc... còn tươi nguyên cho du khách tha hồ chọn lựa. Khi đi tham quan du lịch ở Bà Rịa - Vũng Tàu nếu chưa được thưởng thức món bánh khọt gốc Vú Sữa, bánh canh Long Hương, bánh hỏi thịt nướng An Nhứt, mì thảy Nghiệp Ký đường Ba Cu, hủ tíu mì sườn Tùng Hưng là như chưa đến Bà Rịa – Vũng Tàu vậy.

          Hai mươi năm một chặng đường, dài hay ngắn là tùy theo người cảm nhận thời gian, nhưng đối với việc đánh giá đầu tư cho phát triển là không dài. Sự nỗ lực của Đảng bộ và chính quyền địa phương, tầm nhìn và cái tâm trong sáng vì mục tiêu dân giàu nước mạnh đi lên bằng nội lực của chính mình mới là nền tảng căn bản.

                                                 Vũng Tàu Tháng 07 năm 2011

alt

nguồn Internet

alt

nguồn Internet

alt

cảng quốc tế SP - PSA

alt

con tàu siêu trọng mathilde maersk

alt

bản đồ vệ tinh TP Vũng Tàu

alt

Bãi tắm Imperial Vũng Tàu

alt

Mũi Nghinh Phong nhìn từ Chúa KiTo

alt

Hòn Bà

alt

Rada từ thời chiến ở núi lớn

alt

cửa ngõ Vũng Tàu

alt

alt

bến tàu cánh ngầm Vũng Tàu

alt

alt

Tượng chúa KiTo trên núi nhỏ Vũng Tàu.

alt

nhà ga tàu cánh ngầm

alt

lễ bắn súng thần công

alt

bãi tắm Thùy Vân

 

alt

Công viên bãi trước

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=313888

Mùa hè chạy qua cánh đồng
phamminhchau | 22 Jul, 2011, 19:38 | Thơ | (23 Reads)

 

 MÙA HÈ CHẠY QUA CÁNH ĐỒNG

 

Tiếng hát phát ra từ loa phát thanh

Tan loãng vào không khí

Lời em thì thầm trong đêm

Rót vào sự êm dịu ma mị

Ngọn đèn vắng khuya

Con đường chạy như mất hút

Ngả rẽ tối mù dò tìm

Bạn tôi dò tìm

 

Khúc nhạc Trịnh lắng lòng

Ru nỗi ngậm ngùi mông lung

Trên hai vai ta bạc phết

Ánh nắng mặt trời thiêu đốt

Mùa hè chạy qua cánh đồng

Hừng hực rát khô

 

Bạn tôi quay về

Bỏ giấc mộng đi hoang

Giã từ hoài bão họa sỹ

Vỡ ra sự nhìn nhận hài hước.

                             Vũng Tàu Tháng 7/2011

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=312215

Ốc ơi
phamminhchau | 08 Jun, 2011, 13:55 | Thơ | (23 Reads)

 

ỐC ƠI !

 

Nghe lời ốc tìm về phía biển

bởi hừng đông

mặt trời đẹp thiên thần

sóng và cát dập dìu

những âm thanh như tình tự

má em hồng như chưa được hồng hơn

 

Nghe ốc ta buông mình giữa những đêm suông

ngửa mặt lên trời hít thở

ngọn gió biển ào vào và sóng vỡ

cho từng hạt thủy tinh tan

 

Ốc ơi !

thăng trầm sao ốc trầm ngâm

ốc chịu đựng thu mình trong vỏ cứng

ốc có hiểu cuộc đời và những cơn bão dựng

thôi rồi... ốc ơi!

 

                             Vũng tàu tháng 6/2011

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=303540

PHỐ NÚI
phamminhchau | 07 Apr, 2011, 20:20 | Thơ | (42 Reads)

 

PHỐ NÚI

 Về phố núi

bâng khuâng tháng chạp

đêm se hơi ấm bàn tay

 về phố núi

dịu ngọt sớm mai

hít thở xanh trong

căng ngực

muốn bay lên

 Về phố núi

nghe khúc hát thông reo

được choàng vai khoác áo

được dạo trên những con đường quanh co

sương và đèn đêm

trộn màu lung linh

 về phố núi

bên em

sau bao mùa xuân

Sau nhiều tháng chạp

vắng nghe lời con suối hát.

                            DaLat,Tháng 12/2010

 

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=290481

Phía không nhau
phamminhchau | 13 Oct, 2010, 16:12 | Thơ | (51 Reads)


PHÍA KHÔNG NHAU


Nhắm mắt hình dung

cho thần kinh truy xuất những dữ liệu lư trữ

chuỗi dài qua lắng tận đáy thời gian

cất những ưu tư cho trầm mặc

phía không em

chiều một mình gió

một mình anh

nắng thẫm màu man mác

ký ức hồi sinh phục dựng

mà chẳng thể đánh lừa sự nhận biết

cỏ màu xanh, nắng màu vàng

bầu trời màu thiên thanh

không là khác được


Tình yêu nhận, cho chẳng có sự đo lường

tôi buông mình giữa những đêm suông

chảy trào cảm xúc

đêm - tiếng côn trùng rả rích

như lời khẩn cầu từ phía không gian

giấc mơ nào thực

giấc mơ nào tan

giấc mơ nào hoài bão

sự đợi mong sẽ là hư ảo

đêm sáng rồi sao không mở cửa ra.

VT, Tháng 10/2010

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=261995

Tĩnh
phamminhchau | 04 Jul, 2010, 16:41 | Thơ | (66 Reads)


Tĩnh


Gió nằm như ngủ

nắng bất động

lá không hát

biển chẳng ồn ào

sóng cũng chẳng sóng ngoài khơi

những con chuồn chuồn la đà

báo sắp mưa thôi

mây xuống thấp dáng buồn xám mặt

trưa không ngủ là trưa thức

chiều mùa hè mang cái nóng oi oi

những hàng cây lặng thinh

con đường nhựa bốc hơi

Cô công nhân vệ sinh dựng chổi bên vĩa hè

thả nỗi buồn trước mặt...

                                                Tháng 6/2010

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=240604

Tồn tại và không tồn tại
phamminhchau | 29 Jun, 2010, 12:38 | Thơ | (39 Reads)


TỒN TẠI VÀ KHÔNG TỒN TẠI


Những câu chữ ẩn mình

những mảng trần xé toạc

thế giới trộn pha

sự khởi động đa chiều

giằng nhau lực hút

đêm không phải là đêm

ngày không sáng rực

cứ ảo hư

bóng dáng vật vờ

những hình thù dị dạng

rờn rợn

chẳng phải là mơ

mà mông lung huyền bí

bởi hộp đen thẳm sâu

cất dấu điều liệu có hứng thú khai thác


chẳng muốn nói ra - biết rồi

thứ hình thức phẳng lì

vận động

sông vẫn trôi

mưa vẫn rơi

những hạt phù sa tức nhiên làm xanh cỏ xanh cây

không là khác được

vạn vật sinh ra tồn tại và không tồn tại.

Tháng 6/2010

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=239657

1 2 3 4 5 6 7 8 9  Sau»